Trong muôn vẻ của Bánh tráng ở Bình Định có Bánh Tráng Dừa Bình Định mang nét đặc trưng riêng khác
biệt hẳn với những loại bánh cùng tên ở các xứ khác trên khắp mọi miền đất nước,
để cho những người con xứ nẫu dù có đi xa cũng luôn thấy tự hào thương nhớ.
Ngày tháng năm...
Hẹn
hò ghé chơi nhà người chị họ. Trong lúc mấy chị em ngồi quây quần tám chuyện,
chị từ dưới bếp sai đứa cháu bưng lên cái mâm có mấy miếng Bánh Tráng Dừa Bình Định đã
nướng sẵn lên mời các Dì ăn cho vui. Nhìn miếng bánh vàng bóng, đầy mè và dừa
ai cũng cảm thấy phấn khởi, chờ chị lên hỏi han: “Chị Bé mua ngoài quê
gởi vào hả?”, “bánh ngon ghê”, “bao nhiêu 1 ràng Bé?”, “gởi xe vào hả Bé?…”
Nhìn những miếng Bánh Tráng Dừa Bình Định nướng sẵn vàng bóng là đã muốn ăn ngay |
Mình
cũng đã lâu không được ăn món bánh tráng này. Nay được chị đãi cho món Bánh Tráng Dừa Bình Định đặc sản thơm
ngon, giòn rụm mang từ quê vào mà trong lòng cảm thấy hạnh phúc vô cùng.
Ngày,
tháng, năm...
Mỗi lần thi
kết thúc học kỳ xong là mình về quê. Vài ngày trước hôm lên tàu vào lại thành phố,
mẹ thường đặt mua Bánh Tráng Dừa Bình
Định gói cẩn thận chung với mấy ràng bánh tráng gạo cho mình mang theo. Mặc
dù là rất ngại mang vác mấy cái ràng bánh cồng kềnh bởi phải nâng niu sao cho
để đến khi vào tới nơi bánh vẫn còn nguyên vẹn. Nhưng đó là nguồn lương thực dự
trữ của tôi và mấy đứa bạn chung phòng trọ trong suốt những năm đi học; Mẹ bảo
mình nhớ mang ít Bánh Tráng Dừa Bình Định
như món quà quê qua biếu cô chủ nhà ăn lấy thảo. Được biết đến món bánh cô
rất vui và khen miết. Cô còn mang bánh ra mời hàng xóm nữa. Rằng “ngoài đó có
món bánh nướng ăn lạ lạ và ngon ghê ha”. Cô vui, mình cũng thấy vui lây - Mình
nhớ.
Bánh Tráng Dừa Bình Định - Mang được bao bánh vào đến nơi còn nguyên vẹn đã là kỳ công của tôi |
Ngày tháng năm...
Lại
nhớ hôm rồi ghé qua thăm nhà bà con, thấy mợ loay hoay đón gói mấy món đồ khô,
mình nhìn thấy có cả Bánh Tráng Dừa Bình Định. Mợ nói anh Hai điện về nói có
người quen từ Mỹ về, nói mợ mua ít đồ ở quê để anh nhờ họ mang qua bển dùm. Ảnh
nói ảnh nhớ quá. Mợ đang gói gọn mớ đồ này để chuẩn bị mang qua chỗ họ. Mấy món
này và Ràng Bánh Tráng Dừa Bình Định này
mợ cũng đặt từ ngoài quê gởi vào đó... Mình thấy niềm vui ngập tràn trong mắt
mợ.
Nửa
chừng của buổi trò chuyện, tự nhiên thấy thương chiếc Bánh Tráng Dừa Bình Định quê mình quá. Chợt trong đầu mình lăn tăn
ý nghĩ: làm sao có thể mang Bánh Tráng Dừa Bình Định đến gần hơn với bà
con xa gần ta - những người con tha phương, nhớ nhà, nhớ quê, thèm hương bị mộc
mạc của món bánh tráng dừa xứ nẫu ta??? - với những ai đã từng nếm trải qua
chiếc bánh mà lòng cứ mãi vương vấn muốn tìm lại hương vị ấy cho thỏa nhớ
thương… một cách dễ dàng hơn, thuận tiện hơn, đơn giản hơn… mà vẫn yên tâm về
chất lượng ta? Làm sao có thể lan tỏa câu chuyện Bánh Tráng Dừa Bình Định ra rộng rãi hơn, phổ biến hơn ta???
Hay
là mình về đi bán Bánh Tráng Dừa Bình
Định ta????
*Nguyễn Thị Ngọc Thy.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét